Nhân danh thời gian, chúng ta đang dần xa nhau. Đồng hồ cát quay lại, thời gian trôi nhanh nhưng chúng ta không còn ở đây.
Tôi nghĩ về mùa xuân đi qua, mùa thu đến, cảnh sắc năm ấy, về bạn và tôi. Gió thổi, khói và mây bay qua. Ký ức có chút mơ hồ, ký ức rời rạc. Suy cho cùng, thời gian vẫn không buông tha bạn và tôi.
Bạn sống trong giấc mơ của tôi và tôi sống trong quá khứ của bạn. Rốt cuộc, chúng tôi đã đi từ việc nói về mọi thứ đến không còn gì để nói. Tôi mở miệng muốn cười, nhưng ai lén nhét một miếng chanh vào tim tôi, vừa chua vừa chát. Tôi đã khóc không thể giải thích được.
Em vẫn cầm chiếc đồng hồ cát anh tặng em ngày ấy nhưng chẳng còn chút hơi ấm nào cả. Tôi cầm nó trên tay, lật đi lật lại. Cát trong đồng hồ cát đếm ngược thời gian rồi cuối cùng dừng lại. Nó bị bỏ rơi trong góc, một lớp bụi dày rơi xuống. Cùng lúc đó, trái tim tôi bị bao phủ bởi bụi bặm.
Tôi từng nhớ rằng bạn đã nói rằng đồng hồ cát có phép thuật. Nếu một ngày bạn muốn quay về quá khứ, hãy lật ngược nó lại. Tôi đã xoay chuyển nó trong vô số giấc mơ nửa đêm.
Phép lạ là gì? Có lẽ phép màu sẽ không ưu ái những người như tôi! Sau bao nỗ lực, tôi chưa từng thấy điều kỳ diệu nào - tôi chưa bao giờ quay trở lại.
Hãy thử lại và hẹn gặp lại lần sau, đó là ai?Phá vỡ ảo tưởng của tôi.
Với một tiếng nổ lớn, chiếc đồng hồ cát vỡ tan và mọi chuyện có thể kết thúc ở đó.
Nếu có thể xin hãy cho thời gian quay trở lại!
Những mảnh cát mịn rải rác trên mặt đất, một cơn gió mạnh thổi bay mọi thứ.
Tạm biệt, em của ngày xưa, em của ngày xưa.