Bạn thân mến, chiếc phong bì trống để lại ở chỗ bạn ban đầu được lấy từ quầy lễ tân khách sạn vào đêm hôm đó. Tôi muốn viết nó vào đêm hôm đó, nhưng đêm đó tôi lại do dự. Tôi có nên viết nó không?Hơn nữa tôi buồn ngủ quá nên ngủ quên mất.
Ngày hôm sau tôi bị người hàng xóm bên cạnh đánh thức rất sớm.Mặc dù lúc đó tôi rất bối rối nhưng tôi có thể mơ hồ nghe thấy họ đang tranh cãi về điều gì.Có vẻ như người đàn ông đã bỏ rơi người phụ nữ và đứa trẻ. Tôi rất coi thường loại đàn ông này và tôi không bao giờ đồng ý!Đàn ông phải dũng cảm nhận lấy trách nhiệm chứ không hủy hoại thế hệ sau vì niềm vui nhất thời.Ở Trung Quốc, một đất nước có dân số đông, mỗi ngày có rất nhiều trẻ mồ côi được sinh ra.Điều này không có gì mới. Nguyên nhân bao gồm: thứ nhất là mẹ đẻ khó, thứ hai là cha không may qua đời khi mẹ đang mang thai, lý do cuối cùng chẳng qua là ly hôn mà mẹ vẫn sinh con.Người mẹ thật vĩ đại và đứa con thì hồn nhiên.Dù lý do là gì thì nó cũng sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển sau này của trẻ.Hai lý do đầu thật đáng tiếc và việc ly hôn là có thể tránh được phải không?Vì vậy, chúng ta phải lựa chọn cẩn thận khi tiến tới hôn nhân.
Dù mười hai giờ mới gặp được em nhưng tôi vẫn không muốn ngủ quá nhiều. Có lẽ tôi sẽ sớm được gặp lại bạn nên tôi cảm thấy hơi phấn khích!Ăn sáng lúc chín giờ, sau đó ra ngoài đi dạo và tắm nắng.Đó là một ngày đẹp trời, rất ấm áp.Bạn nói: Bạn rất được chào đón đến Sán Đầu. Thời tiết sẽ tốt ngay khi bạn đến. Tôi cũng chào đón bạn.Thật sự ấm lòng khi nghe những lời này.Cảm ơn sự hiếu khách của bạn!Tôi được biết rằng bạn bị cảm lạnh và ho dữ dội!Tôi không thể làm giảm cơn ho của bạn được.Điều duy nhất tôi có thể làm là cầu nguyện cho bạn sớm khỏi bệnh và nhắc nhở bạn ăn đúng giờ, uống thuốc đúng giờ, nghỉ ngơi nhiều hơn và uống nhiều nước nóng hơn.
Trong bức ảnh chụp cùng bạn, cả hai chúng tôi đều trông rất chững chạc và đầy nắng.Những người không biết rõ hơn đều nghĩ chúng tôi là một cặp. Một người bạn nhận xét rằng quần áo của chúng tôi là đồ đôi.Không biết có nói cho cậu biết không, nhưng có vẻ như chúng ta thực sự có sự hiểu biết ngầm. Chúng tôi mặc quần áo rất giống nhau một cách tình cờ.Đó không phải là một sự trùng hợp sao?
Cằn nhằn, anh đã dành hai tiếng nghỉ ngơi với em như thế này đây.Trước khi đi, bạn đã nói với tôi: Hãy thường xuyên đến Sán Đầu khi có thời gian. Tôi nói dường như ở Sán Đầu không có gì thú vị.Bạn lại nói: Khi nào có thời gian hãy đến Sán Đầu gặp tôi.Tôi chợt tỉnh giấc!Anh ấy nhanh chóng trả lời: Được rồi, khi nào có thời gian cậu có thể đến Huệ Châu chơi với tôi.Bạn còn hỏi tôi có biết cách về nhà bằng ô tô không?Tôi nói tôi biết nhưng bạn vẫn kể kỹ cho tôi. Sau đó bạn gửi tin nhắn trên QQ hỏi tôi đã tìm được bến xe buýt chưa?Tôi lúng túng nói: Tôi không điên, được chứ?Bạn đã cười...
Cây bút luôn nói thẳng nhưng lại thích mực. Nó đã thích vì nó có lý, nhưng ngòi bút không dám nói ra vì ngòi bút không thể cho mực vẻ vinh quang.Mực được định sẵn để xuất hiện một cách sống động trên giấy. Chỉ có giấy mới có thể mang lại cho mực một ấn tượng tuyệt vời và lâu dài.
Tuy nhiên, nếu cây bút bị mất mực thì nó sẽ còn lại gì? Chỉ có khoảng trống. Cây bút sinh ra để dành cho mực, và cây bút và mực đi cùng với nó. Không có mực thì cây bút có ích gì?Những dòng chữ giống như những cây bút.Lòng như mực.Là một cây bút, tôi thấy buồn khi thấy mực và giấy tựa vào nhau mà không biết phải làm sao.Thế là tôi chọn đi thật xa.
Trần Quang Bằng/bút
Ngày 5 tháng 4 năm 2014
---- Bài viết này được sưu tầm từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)