Trong một bản ballad có câu: “Đến vội và đi cũng vội”.Hai chữ “vội” rất duyên dáng và có cảm giác cấp bách. “Năm vội vàng” kể về tuổi trẻ của chúng ta lao về phía trước như ngựa phi. Tôi không có thời gian để hồi tưởng và nếm thử nó nhưng tôi đã khoác lên mình bộ quần áo mới, diện mạo mới và phong cách mới.Tuy nhiên, sự tăng tốc nhanh chóng của thời gian cũng không thể cưỡng lại được ngọn lửa và sự kiên cố hóa của nỗi nhớ đang khơi dậy sâu trong trái tim tôi.
Nổi theo sóng, trôi theo thời gian, khi nhớ lại những cảnh đẹp ngày xưa ấy có một cảm giác hoài niệm, có khi luyến tiếc biến thành khung cảnh hài hước tưởng chừng như thanh tao. Nhớ lại thì đã muộn nhưng vẫn khó quên nhưng nó vẫn muốn giữ lại hình dáng ngày xưa.
Đôi khi, ngôn ngữ hành động của tôi có thể thể hiện một số quan điểm hoặc suy nghĩ bên trong của tôi. Đây không phải là điều tôi nhớ và nhớ sao? Đôi khi, tôi vô tình mỉm cười nhưng tôi thấy nụ cười của mình không phải như vậy. Đôi khi nụ cười là một nụ cười rất thờ ơ.Và đôi khi tiếng cười còn nồng nàn và ngạo mạn hơn.
Nụ cười vàng khiến người ta cảm thấy ấm áp và cởi mở.Kỹ năng đọc sách nằm ở việc bạn có thể vận dụng những điểm hay trong sách và áp dụng những điểm thông minh đó vào cuộc sống hay không.Tôi không đọc nhiều sách, nhưng trong cách đọc của tôi có rất nhiều điểm thông minh và tinh tế.Cuốn sách này nhằm mục đích cám dỗ bạn để xem liệu bạn có đang đi đúng hướng hay không.Cuốn sách chứa đựng rất nhiều nội dung nhưng bạn có nắm được những điểm chính không? Những nhân vật trong một số tiểu luận, tiểu thuyết tôi đọc, dù sống thế nào, trong lòng họ cũng có một ngọn lửa cháy bỏng! Trong lòng tôi mỗi ngày một đêm đều có một ngọn lửa thiêu đốt, sức nóng của ngọn lửa này mỗi ngày một tăng lên.Sức nóng của ngọn lửa đó đủ khiến tôi phải trải qua một quá trình chuyển hóa năng lượng.Khi một âm thanh đến tai bạn một cách lặng lẽ, âm thanh đó vẫn vang rền như tiếng trống đánh.Khi có một cái nhìn, một cái nhìn, bạn đã muốn biết người đó nghĩ gì rồi.Có người nói rằng đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Họ có thể nhìn thấy con người, biển hoa và nhiều cảnh đẹp. Ban đầu chỉ có đôi mắt của bạn mới có thể hiểu được hoàn cảnh hiện tại của bạn. Vẻ đẹp của đôi mắt nằm ở cái chạm của tâm hồn và chuyển động của đốm.Hãy học cách nói chuyện bằng mắt, dùng đôi mắt để kích thích tư duy của mọi người và khiến mọi người vui vẻ.Tôi thích dùng một bài hát hay một bài thơ để thay thế tiếng gọi của cái đẹp. Có rất nhiều điều đẹp đẽ, nhưng không có nhiều điều thực sự có thể khiến bạn hiểu được. Nó giống như một mảnh ngọc bích. Ngọc khác nhau có ý nghĩa riêng của nó. Một miếng ngọc tốt không có nghĩa là bạn có thể hiểu được vẻ đẹp của miếng ngọc này.Chất lượng của ngọc không phải là sự thật. Chất lượng của ngọc có ý nghĩa riêng của nó.Tốt không tốt, xấu không xấu, nó có cơ sở cho câu chuyện.Một vật đẹp tuy rất tinh tế nhưng nó cũng có ý nghĩa riêng của nó.Không có gì ngạc nhiên khi bạn có thể tìm thấy nguồn cảm hứng có thể hiện thực hóa mọi thứ. Hai mươi năm thăng trầm, tôi đã gặp bao nhiêu người, bao nhiêu vật, nhưng có lúc tôi cảm thấy không còn thời gian để tưởng tượng mà lại thấy thời gian trôi qua như nước chảy. Tôi quay lại nhìn trái đất, chỉ thấy mình đã thay đổi và không còn là con người như trước nữa. Chỉ cần mỉm cười thôi, cuộc sống đến và đi thật vội vã.Khi nghĩ mình là một người phi thường, tôi đã thề sẽ cho mình một cuộc sống hoàn hảo nhất.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!