Đêm qua anh mơ thấy em, nụ cười dịu dàng ấy bảo anh phải làm sao, ấm áp…hạnh phúc…
Đêm qua tôi đã mơ thấy bạn. Chiếc váy màu be đó bảo tôi phải làm gì. Ánh sáng... đang nhảy múa...
Đêm qua anh mơ thấy em, mái tóc dài anh vuốt ve bảo em phải làm sao, hương thơm, dòng suối trơn trượt.
Đêm qua anh mơ thấy em, tiếng cười giòn tan đó bảo anh phải làm gì, đọng lại và không thể xóa nhòa.
Đêm qua anh đã mơ thấy em, và đến sáng anh mới biết rằng em đã kết hôn. Tôi nên làm gì? Buồn, buồn...
Đêm qua anh đã mơ thấy em, nhưng em không biết rằng anh đã yêu em sâu đậm, vậy anh phải làm sao đây, hối hận và hèn nhát.
Đêm qua tôi đã mơ thấy bạn, và tôi thực sự nhớ bạn. Chiếc váy màu be, mái tóc mượt mà và nụ cười thoáng qua đó sẽ mãi còn trong những tháng ngày tuổi trẻ ngỗ ngược của tôi. Tôi không muốn thức dậy, tôi không muốn thức dậy…
Em sẽ luôn mơ về anh...
----Bài viết được lấy từ Internet