Tôi tin rằng nhiều người đã trải qua chứng mất ngủ. Trong lúc mất ngủ, họ có thể đang suy nghĩ về những vấn đề hoặc lo lắng...
Và đêm mất ngủ của tôi là như thế này: đêm rất sâu, ánh trăng lạnh lẽo chiếu qua cửa sổ lên tường, để lại đường nét của ánh sáng và cửa sổ.Trong nhà, tiếng đồng hồ tích tắc, hòa lẫn với tiếng chim hót líu lo và tiếng ngáy khe khẽ của bố mẹ, tất cả vang vọng trong căn phòng rộng lớn.Tôi im lặng nghe mà không thấy buồn ngủ.
Tôi nghĩ vì tôi không ngủ được nên hãy suy nghĩ về vấn đề này.Tôi muốn viết một cuốn sách về những trải nghiệm của bản thân, nhưng cuối cùng tôi phải vật lộn với nhiều chương khác nhau của cuốn tiểu thuyết và không thể viết được.Bạn bắt đầu viết từ đâu?Tôi không biết, tôi chỉ cảm thấy hiện tại và quá khứ hòa quyện vào nhau, trong trạng thái xuất thần, như ngọn đèn mộng mơ...
Nếu bạn không thể nghĩ ra thì đừng ép buộc!Tôi mở mắt, nhìn nghiêng vào tường, không muốn ngồi dậy kẻo bị cái lạnh tấn công.
Đột nhiên, tôi nghĩ đến mặt trời mọc vào buổi sáng, hoàng hôn lúc chạng vạng và những ngôi sao trên bầu trời. Chúng đẹp làm sao!Tất cả đều là những quan điểm đặc biệt.
Buổi tối khi tôi trở về nhà, có một đàn bồ câu trắng bay lượn trên nóc một ngôi nhà.Tôi quay lưng về nhà về phía hoàng hôn và tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng đôi cánh của chúng vẫy khi tôi đi bên dưới chúng.
Tôi nhìn lên trần nhà và nhớ lại những sự kiện đã qua trong thời thơ ấu của mình. Lúc đó tôi dù ngây thơ hay trẻ con nhưng đó đều là những kỷ niệm đẹp!Cứ thế tôi chìm vào giấc ngủ với những kỷ niệm ngọt ngào...