Giá trị của cuộc đời tôi là tiếp tục bước đi.
Đi trong thơ gió, hoa, tuyết và trăng, đi trên tường biển bao la, đi bên đường sắt xuyên qua đồng cỏ, đi trong sự thay đổi của xuân hạ, thu đông, đi trên dòng sông dài của thời gian.
Bước đi trong thế giới này, trân trọng những khung cảnh khác nhau, trải nghiệm những con người và sự vật khác nhau, hiểu những giấc mơ khác nhau và hiểu những giọt mồ hôi khác nhau.Thời gian trôi qua, tôi đã lớn lên như thế này.
Đó là cách tôi đã có một giấc mơ.
Vào ngày dạy thứ sáu, tôi bước đi trên sân bóng rổ của một trường tiểu học ở nông thôn vào lúc chạng vạng và dưới những vì sao về đêm.
Ngủ trong gió, thức dậy trong tiếng gà gáy và nhìn học sinh đi bộ từ trường về.
Giá trị của cuộc đời tôi là đi bộ.