Ký ức là bông hồng trong tim, nó sẽ không bao giờ phai nhạt.
--Dòng chữ
Hoa rơi muôn màu, nước chảy chảy, thế giới càng ngày càng tươi đẹp, chỉ vì chúng ta đã cùng nhau bước qua;
Nắng lên, hoàng hôn dài, cuộc đời thêm muôn màu, chỉ vì chúng ta đã cùng nhau bước đi;
Gió thổi, mưa rơi, tâm hồn trở nên trong trẻo hơn, chỉ vì chúng ta đã cùng nhau bước đi...
Kể từ khi sinh ra, tôi đã có một mối liên kết không thể tách rời với mưa.Trên con đường trưởng thành, chúng ta đã cùng nhau bước đi——
Tôi vẫn nhớ thuở nhỏ tôi rất thích những ngày mưa. Không biết tại sao, tôi chỉ cảm thấy mình đặc biệt gần mưa.Đến gần mưa, đi trong mưa, trong lòng luôn có một cảm giác thôi thúc không thể giải thích được. Tôi chỉ cảm thấy mưa rơi ướt đẫm làn da mình là một niềm vui tuyệt vời.
Khi mới bước vào mùa hoa anh vẫn còn là một cậu bé ngu dốt, nhưng khi mùa mưa đến, anh không còn chơi dưới mưa nữa.Khi đó, tôi rất nhạy cảm với mọi thứ, chỉ đối xử thờ ơ với cô ấy và coi cô ấy như một vị khách.
Nhưng bây giờ ta đã chia tay mùa hoa và mùa mưa, lông mày đã mất đi màu xanh, ta bắt đầu lộ ra một tia chủ nghĩa anh hùng. Tự nhiên tôi có một cảm xúc khó nắm bắt khác đối với mưa...
Thật tốt khi nước trong vắt, nhưng những ngọn núi cũng lạ khi vắng người và phủ đầy mưa.Mưa như khói, như sương, như lụa, như mộng. Những hạt mưa lặng lẽ rơi trên má, làm lòng người sảng khoái, có chút mát lạnh và có chút sương mù.
Những hạt mưa rơi lộp độp, nhỏ giọt, dày đặc như một nữ hoàng khiêu vũ duyên dáng khiến lòng tôi xao xuyến.
Bây giờ tôi đang ngồi trong phòng thi. Dù không ở bên em nhưng tôi vẫn tự tin. Trên con đường chúng ta cùng nhau bước đi, tôi để lại bài thơ nhỏ:
Đi qua bụi tình yêu, tôi nhận ra ký ức là làn khói bất diệt trong tim. Em hôm nay sẽ mãi là gương mặt bất tử trong trái tim anh...
Xào xạc, lộp cộp, lắng nghe, giọng em vẫn văng vẳng bên tai anh. Tôi biết đó là sự cộng hưởng giữa trái tim chúng ta.
Hoa hồng vẫn nở, hương vẫn thơm, tất cả là vì chúng ta đã cùng nhau bước đi!