đêm tuyết rơi

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Mèo Vạc Nhiệt độ: 579842℃

  Đêm nay, những bông tuyết liên tục rơi lặng lẽ theo làn gió chiều. Hãy để tôi cảm nhận được sự ấm áp và lạnh lẽo của thế giới và sự trôi qua của thời gian cùng nhau.Một mình dạo bước trên lối vườn, để những bông tuyết chạm vào người và gột rửa tâm hồn; đây có thể là ân sủng của Thiên Chúa!

  Đêm nay tôi lấy gió làm bạn và tuyết làm bạn đồng hành.Trên đường đi có chút yên tĩnh nhưng lại có vẻ yên tĩnh trên nền gió và tuyết.Hai bên hương thơm đã sớm biến mất, chỉ còn lại mơ hồ những cành cây trống rỗng.Thỉnh thoảng, vài chiếc lá rơi, bay trong gió, như đứa trẻ lạc, tìm về phương hướng về nhà… Nhìn lên, xa xa có một làn sương mù, tôi bắt đầu lưỡng lự, tự hỏi liệu mình có thể vượt qua được không.Tôi thậm chí còn không biết điều gì đang chờ đợi mình sau màn sương mù đó.Thế là tôi bắt đầu ảo tưởng: có lẽ đó là hương thơm của núi rừng, của cây bách rậm rạp, của những chiếc lá đỏ, từng chùm, từng chùm đẩy nhau tựa như bước bay của vô số vũ công, tràn đầy sức sống; hoặc có thể đó là cái nắng trưa hè miền Bắc, nồng nàn và không kiềm chế.Lúc này, tôi chợt nhớ đến một cảnh hồi còn nhỏ. Vào tối ngày 16 tháng giêng âm lịch, sau bữa cơm tối, tại một sân đình ở quê, một đại gia đình, họ hàng, bạn bè, hàng xóm sẽ ngồi thành nhóm quây quần quanh đống lửa để nướng “Lửa Bailing”; tượng trưng cho: đoàn tụ, vẻ đẹp và thời tiết tốt.Ngày tháng trôi qua mãnh liệt như lửa!Bà nội nắm tay tôi lẩm bẩm: Đốt lửa, Đốt lửa, nướng tay, nướng chân, nướng vai, nướng eo, nướng, con sẽ không còn phiền bệnh tật nữa.Tôi cũng vang vọng, mấy con búp bê cười đuổi nhau chạy khắp sân, như ngọn lửa nhỏ ấm áp...

  Ảo tưởng, ảo tưởng...

  Dần dần, tôi bước vào sương mù. Lúc này mắt tôi đã sáng rõ.Giống như tấm màn che nửa khuôn mặt ngọt ngào của em; ánh đèn sáng bên đường là những bông hoa vàng khi bạn soi gương.Tuyết này dường như là tóc của bạn. Mái tóc dài mềm mại của em bay trong gió, cũng lặng lẽ thổi vào trái tim chàng trai...

  Những giọt nước mắt pha lê là nhân chứng của quá khứ, chứng kiến vẻ đẹp của quá khứ.Đó là ngọn lửa trong tiết trời se lạnh, mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu.Đó là ánh sáng rực rỡ giữa đêm, dẫn lối tôi trên con đường vốn dĩ tối tăm phía trước.Nếu làn gió đêm xào xạc là sứ giả của tâm hồn, xin hãy truyền tải niềm khao khát vĩnh cửu này.Theo bước chân của những ký ức đã mất để tìm lại vẻ đẹp đang lặng lẽ biến mất.Có thể đó là chuyện quá khứ nhưng đối với tôi nó đã ăn sâu vào trái tim tôi.

  Gió vẫn thổi, tuyết vẫn bay, và tôi vẫn là tôi trong ký ức...

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.